
Suy Niệm Lời Chúa | Chúa Nhật Tuần II Mùa Chay - Năm A | Mt 17,1-9 | Phút Cầu Nguyện
CHÚA NHẬT TUẦN II MÙA CHAY - Năm A
Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu (17,1-9)
1 Sáu ngày sau, Đức Giê-su đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an là em ông Gia-cô-bê đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, tới một ngọn núi cao. 2 Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông. Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng. 3 Và bỗng các ông thấy ông Mô-sê và ông Ê-li-a hiện ra đàm đạo với Người. 4 Bấy giờ ông Phê-rô thưa với Đức Giê-su rằng: “Lạy Ngài, chúng con ở đây, thật là hay! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Ngài, một cho ông Mô-sê, và một cho ông Ê-li-a”.5 Ông còn đang nói, chợt có đám mây sáng ngời bao phủ các ông, và có tiếng từ đám mây phán rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người! “6 Nghe vậy, các môn đệ kinh hoàng, ngã sấp mặt xuống đất.7 Bấy giờ Đức Giê-su lại gần, chạm vào các ông và bảo: “Chỗi dậy đi, đừng sợ! “8 Các ông ngước mắt lên, không thấy ai nữa, chỉ còn một mình Đức Giê-su mà thôi. 9 Đang khi thầy trò từ trên núi xuống, Đức Giê-su truyền cho các ông rằng: “Đừng nói cho ai hay thị kiến ấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy”.10 Các môn đệ hỏi Người rằng: “Vậy sao các kinh sư lại nói Ê-li-a phải đến trước?”. 11 Người đáp: “Ông Ê-li-a phải đến để chỉnh đốn mọi sự.12 Nhưng Thầy nói cho anh em biết: ông Ê-li-a đã đến rồi mà họ không nhận ra, lại còn xử với ông theo ý họ muốn. Con Người cũng sẽ phải đau khổ vì họ như thế”.13 Bấy giờ các môn đệ hiểu Người có ý nói về ông Gio-an Tẩy Giả.
SUY NIỆM
Trong những biến cố quan trọng của đời rao giảng, Chúa Giêsu thường dành riêng Phêrô, Giacôbê và Gioan để cùng Người bước vào một không gian và thời gian thân thiết. Phải chăng nơi đó có sự thiên vị của Chúa? Biến cố Chúa Hiển Dung hôm nay lại một lần nữa cho thấy điều ấy: “Người đưa các ông riêng ra một chỗ, lên một ngọn núi cao”.
“Đưa riêng ra một chỗ” - đó là không gian của mặc khải và gặp gỡ. “Lên một ngọn núi cao” - đó là nơi Thiên Chúa ban điều vô cùng quan trọng. Hai yếu tố ấy cho thấy vị thế đặc biệt của ba tông đồ này: các ông được chiêm ngắm dung mạo vinh hiển của Chúa Giêsu, được thấy ông Môsê và ông Êlia hiện ra đàm đạo với Người, và còn được nghe chính tiếng Chúa Cha từ trời phán: “Này là Con Ta yêu dấu”.
Đối với ba môn đệ, đây hẳn là biến cố đáng nhớ và quan trọng bậc nhất trong đời theo Chúa. Thế nhưng, các ông dường như vẫn chưa sẵn sàng để đón nhận trọn vẹn mặc khải mà Chúa muốn tỏ lộ cách đặc biệt ấy. Thánh sử thuật lại thật tinh tế: “Các ông kinh sợ, sấp mặt xuống đất”. Các ông chưa sẵn sàng, vì các ông chưa hiểu điều đang diễn ra. Dù có hiểu, thì cũng chỉ là hiểu lờ mờ; ý nghĩa sâu xa của biến cố ấy vẫn chưa thể mở lòng, mở trí các ông lúc bấy giờ.
Là môn đệ của Đức Kitô, là những người được sai đi, chúng ta hôm nay cũng được Chúa tuyển chọn cách riêng để tham dự vào những biến cố của Tin mừng. Người môn đệ của Chúa luôn được “đưa riêng ra một nơi” - không phải để cô lập, nhưng để gặp gỡ riêng tư với Chúa, để lãnh nhận một sứ mạng đặc biệt và quan trọng.
Được đưa riêng ra là để có những giây phút thân tình với Chúa trong cầu nguyện, trong chiêm niệm và suy gẫm. Chính những giây phút gặp gỡ riêng tư ấy là khởi điểm cho sứ mạng ra đi loan báo Tin mừng. Vậy chúng ta có sẵn sàng lắng nghe, đón nhận và thi hành thánh ý Chúa không? Chúng ta có mở lòng mở trí để hiểu những thực tại đang diễn ra, và tin tưởng vào công trình cứu độ mà Chúa đang thực hiện không?
Lạy Chúa, Chúa đã biến hình trên núi cao để củng cố đức tin cho các môn đệ. Xin cho chúng con cũng được biến đổi mỗi ngày, để biết tận tâm thi hành sứ mạng thừa sai mà Chúa đã trao phó. Amen.
