
Suy Niệm Lời Chúa | Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Tư Tuần Thánh | Mt 26, 14-25 | Phút Cầu Nguyện
THỨ TƯ TUẦN THÁNH
Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu (26,14-25)
14 Khi ấy, một người trong Nhóm Mười Hai tên là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, đi gặp các thượng tế 15 mà nói: “Tôi nộp ông Giê-su cho quý vị, thì quý vị muốn cho tôi bao nhiêu”. Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc. 16 Từ lúc đó, hắn cố tìm dịp thuận tiện để nộp Đức Giê-su.
17 Ngày thứ nhất trong tuần bánh không men, các môn đệ đến thưa với Đức Giê-su: “Thầy muốn chúng con dọn cho Thầy ăn lễ Vượt qua ở đâu?”. 18 Người bảo: “Các anh đi vào thành, đến nhà một người kia và nói với ông ấy: “Thầy nhắn: thời của Thầy đã gần tới, Thầy sẽ đến nhà ông để ăn mừng lễ Vượt qua với các môn đệ của Thầy”. 19 Các môn đệ làm y như Đức Giê-su đã truyền, và dọn tiệc Vượt Qua.
20 Chiều đến, Đức Giê-su vào bàn tiệc với mười hai môn đệ. 21 Đang bữa ăn, Người nói: “Thầy bảo thật anh em, một người trong anh em sẽ nộp Thầy”. 22 Các môn đệ buồn rầu quá sức, lần lượt hỏi Người: “Thưa Ngài, chẳng lẽ con sao?”. 23 Người đáp: “Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy. 24 Đã hẳn Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người: thà nó đừng sinh ra thì hơn!”. 25 Giu-đa, kẻ nộp Người cũng hỏi: “Ráp-bi, chẳng lẽ con sao?”. Người trả lời: “Chính anh nói đó!”.
Suy niệm:
Hôm nay, thứ Tư Tuần Thánh, chúng ta tiến gần đến chặng cuối của hành trình dương thế của Chúa Giêsu. Đó là một chặng đường nhuốm màu bi kịch: bi kịch của sự rẻ rúng và của sự phản bội. Tin mừng cho thấy rõ khuôn mặt của người môn đệ phản bội là Giuda Iscariot. Ông đã thỏa thuận: “Các ông muốn cho tôi bao nhiêu, tôi sẽ nộp Người cho các ông?”. (Mt 26,15). Chỉ ba mươi đồng bạc - một cái giá quá rẻ cho Đấng Cứu Độ.
Dù hành động của Giuda được giải thích thế nào, là muốn ép Chúa Giêsu tỏ lộ căn tính Mêsia hay chỉ vì lòng tham, thì điều rõ ràng là: khi con người đặt Thiên Chúa vào trong những toan tính của mình, Ngài dễ bị hạ xuống thành một phương tiện để mặc cả. Nhìn lại chính mình, có khi nào chúng ta cũng vô tình làm như thế? Nhiều lần, chúng ta dùng danh Chúa như bình phong cho những ý định riêng, hoặc viện dẫn Lời Chúa để biện minh cho hành động của mình. Thậm chí, có lúc còn bóp méo Lời Chúa để hợp thức hóa điều sai trái. Nếu Lời Chúa - chính là lời của Chúa Giêsu - còn bị đối xử như thế, thì huống chi là giáo huấn của Giáo hội hay những chuẩn mực luân lý.
Tin mừng hôm nay cũng cho thấy thái độ của Chúa Giêsu trong bữa Tiệc ly. Người không che giấu sự thật, nhưng nói thẳng với Giuda: “Chính anh nói đó” (Mt 26,25). Dù vậy, Giuda vẫn giả vờ như không liên quan. Hình ảnh ấy gợi lên nơi mỗi chúng ta tiếng nói của lương tâm. Chúa Giêsu hiện diện như tiếng nói trung thực, âm thầm nhưng kiên trì trong sâu thẳm tâm hồn. Dẫu con người có thể tự dối mình, lương tâm vẫn không ngừng lên tiếng.
Câu hỏi được đặt ra là: khi nghe tiếng nói ấy, chúng ta có dám dừng lại, từ bỏ những toan tính sai lầm và quay trở về với Chúa không? Hay chúng ta vẫn tiếp tục giả vờ như không biết, như không liên quan?
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã hiến mình trong bí tích Thánh Thể để nuôi dưỡng và cứu độ chúng con. Xin giúp chúng con biết nhận ra những lần mình đã vô tình đem Chúa ra mặc cả trong cuộc sống. Xin đánh thức lương tâm chúng con, để chúng con can đảm từ bỏ điều sai trái và trở về với Chúa. Xin giúp chúng con biết sống tinh thần hiến dâng và yêu thương, như chính Chúa đã yêu thương chúng con. Amen.
