
Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Ba Trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh | Ga 20,11-18 | Phút Cầu Nguyện
THỨ BA TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH
Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan (20,11-18)
11 Khi ấy, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. 13 Thiên thần hỏi bà: “Này bà, sao bà khóc?”. Bà thưa: “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu!”. 14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su. 15 Đức Giê-su nói với bà: “Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai?”. Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói: “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về”. 16 Đức Giê-su gọi bà: “Ma-ri-a!”. Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: “Ráp-bu-ni!” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’). 17 Đức Giê-su bảo: “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’”. 18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.
Suy niệm:
Tin mừng hôm nay ghi lại một chi tiết thật đáng suy nghĩ: “Bà quay lại, thấy Chúa Giêsu đứng đó, nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu” (Ga 20,14). Tại sao bà thấy mà lại không nhận ra Người?
Sau cái chết của Chúa Giêsu, Maria Magdala chìm trong nỗi đau sâu thẳm. Bà mất đi một người Thầy mà mình hết lòng gắn bó. Nỗi mất mát ấy để lại một khoảng trống không gì bù đắp. Sáng sớm ra mộ, bà lại càng hoang mang khi không còn thấy thi hài của Thầy. Giữa bao câu hỏi không lời đáp, bà chỉ biết khóc. Trong tâm trí, bà chỉ còn một xác tín: Thầy đã chết và nay xác cũng không còn.
Chính trong lúc ấy, Chúa Giêsu đứng ngay trước mặt bà. Nhưng bà không nhận ra Người. Nỗi đau và nước mắt đã che khuất cái nhìn. Bà chỉ đi tìm một người đã chết, chứ không chờ đợi một Đấng đã sống lại. Vì thế, dù Người hiện diện rất gần, bà vẫn không thể nhận ra.
Chi tiết này phản ánh một thực tế quen thuộc trong đời sống đức tin. Nhiều khi Chúa ở rất gần, nhưng con người lại không nhận ra. Khi gặp thử thách, đau khổ hay thất bại, chúng ta dễ nghĩ rằng Ngài vắng mặt. Cái nhìn bị phủ kín bởi lo âu và sợ hãi, khiến ta chỉ thấy bóng tối mà không nhận ra sự hiện diện âm thầm của Ngài.
Tin mừng mang đến một niềm an ủi sâu xa: ngay cả khi Maria chưa nhận ra, Chúa Giêsu vẫn ở đó, vẫn đứng gần bên. Điều ấy cũng đúng với mỗi người. Trong những lúc yếu đuối và chao đảo, Người không rời xa, nhưng lặng lẽ đồng hành, nâng đỡ và chờ đợi.
Vì thế, giữa những thử thách của cuộc đời, điều cần thiết không chỉ là thoát khỏi nỗi buồn, nhưng là mở lòng để nhận ra sự hiện diện của Chúa. Khi ánh mắt đức tin được thanh luyện, con người sẽ nhận ra rằng: ngay trong bóng tối, Chúa vẫn ở rất gần.
Lời nguyện:
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, giữa những lo âu và nước mắt của cuộc đời, con nhiều lần không nhận ra Chúa đang hiện diện; xin thanh luyện ánh nhìn đức tin, để giữa những thử thách vẫn nhận ra bước chân đồng hành của Chúa, tìm được bình an trong tình yêu âm thầm và vững vàng tiến bước trong niềm tín thác. Amen.
