
Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Bảy Tuần IX Mùa Thường Niên | Mc 12,38-44 | Phút Cầu Nguyện
THỨ BẢY TUẦN IX MÙA THƯỜNG NIÊN
Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Marcô (12,38-44)
38 Khi ấy, trong lúc giảng dạy, Đức Giê-su nói với đám đông dân chúng rằng: “Anh em phải coi chừng những ông kinh sư ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng. 39 Họ ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường, thích ngồi cỗ nhất trong đám tiệc. 40 Họ nuốt hết tài sản của các bà goá, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ. Những người ấy sẽ bị kết án nghiêm khắc hơn”.
41 Đức Giê-su ngồi đối diện với thùng tiền dâng cúng cho Đền Thờ. Người quan sát xem đám đông bỏ tiền vào đó ra sao. Có lắm người giàu bỏ thật nhiều tiền. 42 Cũng có một bà goá nghèo đến bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng xu Rô-ma. 43 Đức Giê-su liền gọi các môn đệ lại và nói: “Thầy bảo thật anh em: bà goá nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết. 44 Quả vậy, mọi người đều lấy tiền dư bạc thừa của họ mà đem bỏ vào đó; còn bà này đã túng thiếu, lại còn bỏ vào đó tất cả những gì bà có, tất cả những gì để nuôi thân”.
SUY NIỆM
Tin mừng hôm nay kể lại hình ảnh rất quen thuộc về bà góa nghèo dâng hai đồng tiền nhỏ trong đền thờ (x. Mc 12,41-44). Giữa bao người giàu có bỏ tiền dư bạc thừa, Chúa Giêsu lại chú ý đến người phụ nữ bé nhỏ và nghèo khổ ấy.
Trong xã hội Do Thái thời đó, một bà góa thường không có địa vị và dễ bị lãng quên. Nhưng chính nơi con người nhỏ bé ấy, Chúa Giêsu nhận ra một đức tin lớn lao. Người nói: “Bà góa nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết” (Mc 12,43). Bởi lẽ, người khác dâng của dư thừa, còn bà đã dâng tất cả những gì mình có để nuôi sống bản thân.
Điều quý giá nơi bà góa không nằm ở số tiền ít ỏi nhưng ở tấm lòng hoàn toàn tín thác vào Thiên Chúa. Bà dám trao đi cả phần cuối cùng của mình vì tin rằng Thiên Chúa sẽ không bỏ rơi bà. Đó là một tình yêu chân thành và một sự phó thác sâu xa.
Hình ảnh bà góa nghèo cũng là lời chất vấn đối với mỗi người chúng ta hôm nay. Chúng ta vẫn thường dành cho Chúa phần còn lại của thời gian, khả năng hay tình cảm, sau khi đã ưu tiên cho những điều khác. Nhiều khi chúng ta tính toán với Chúa hơn là quảng đại trao ban.
Thực ra, tất cả những gì chúng ta có đều là hồng ân Chúa ban. Sự sống, sức khỏe, công việc và mọi điều tốt đẹp trong đời đều phát xuất từ tình thương của Ngài. Khi ý thức điều đó, con người sẽ biết sống biết ơn hơn và quảng đại hơn với Chúa cũng như với tha nhân. Và càng biết cho đi bằng tình yêu chân thành, tâm hồn chúng ta càng trở nên tự do, bình an và gần Chúa hơn.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con luôn biết học nơi bà góa nghèo một tâm hồn đơn sơ, quảng đại và tín thác. Giữa những tính toán và lo toan của cuộc sống, giúp chúng con luôn biết đặt Chúa ở vị trí ưu tiên trong đời mình, biết trao dâng cho Chúa không chỉ của cải vật chất mà cả trái tim, thời gian và cuộc sống của chúng con, để mỗi ngày chúng con sống gần Chúa hơn trong tình yêu và sự phó thác. Amen.
