
Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Bảy Tuần XII Mùa Thường Niên | Mt 8,5-17 | Phút Cầu Nguyện
THỨ BẢY TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN
Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu (8,5-17)
5 Khi Đức Giê-su vào thành Ca-phác-na-um, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin: 6 “Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm”. 7 Người nói: “Chính tôi sẽ đến chữa nó”. Viên đại đội trưởng đáp: 8 “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. 9 Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: ‘Đi!’, là nó đi, bảo người kia: ‘Đến!’, là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: ‘Làm cái này!’, là nó làm”. 10 Nghe vậy, Đức Giê-su ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: “Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế. 11 Tôi nói cho các ông hay: Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp trong Nước Trời. 12 Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng”. 13 Rồi Đức Giê-su nói với viên đại đội trưởng rằng: “Ông cứ về đi! Ông tin thế nào thì được như vậy!”. Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh. 14 Đức Giê-su đến nhà ông Phê-rô, thấy bà mẹ vợ ông đang nằm liệt và lên cơn sốt.15 Người đụng vào tay bà, cơn sốt dứt ngay và bà chỗi dậy phục vụ Người.
16 Chiều đến, người ta đem nhiều kẻ bị quỷ ám tới gặp Đức Giê-su. Người nói một lời là trừ được các thần dữ và Người chữa lành mọi kẻ ốm đau,17 để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a: Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta.
SUY NIỆM
Tin mừng hôm nay giới thiệu cho chúng ta hình ảnh một viên đại đội trưởng ngoại giáo nhưng lại có một đức tin sâu xa và lòng khiêm tốn đáng quý. Dù không thuộc dân Israel, ông vẫn tin tưởng tuyệt đối vào quyền năng của Chúa Giêsu. Ông chỉ thưa với Người: “Xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh” (Mt 8,8).
Lời cầu xin ấy thật đơn sơ nhưng chất chứa một niềm tin mạnh mẽ. Viên đại đội trưởng hiểu rằng lời của Chúa không giống lời của con người. Lời của Người mang quyền năng chữa lành, nâng dậy và ban sự sống. Chính vì thế, ông tin mà không cần thấy. Đức tin ấy khiến Chúa Giêsu ngạc nhiên và khen ngợi: “Tôi không thấy một người Israel nào có lòng tin mạnh như thế” (Mt 8,10).
Điều làm cho đức tin của viên đại đội trưởng trở nên đẹp trước mặt Chúa không chỉ là sự xác tín mà còn là lòng khiêm nhường. Ông ý thức mình không xứng đáng để Chúa bước vào nhà mình. Chính sự khiêm tốn ấy mở lòng ông ra để đón nhận ân sủng của Thiên Chúa. Vì thế, lời cầu nguyện của ông đã trở thành lời kinh quen thuộc mà Hội thánh vẫn lặp lại trước khi rước lễ: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con…”.
Qua câu chuyện này, Chúa Giêsu cho thấy ơn cứu độ không dành riêng cho một dân tộc nào nhưng được trao ban cho tất cả những ai biết tin tưởng và mở lòng đón nhận Người. Đức tin đích thực không hệ tại ở hình thức bên ngoài nhưng ở một trái tim biết tín thác và phó mình cho Chúa.
Cuối bài Tin mừng, Chúa Giêsu còn chữa lành mẹ vợ ông Phêrô và nhiều người đau yếu khác (x. Mt 8,14-17). Người đến để mang lấy đau khổ của nhân loại, chữa lành những vết thương nơi thân xác và tâm hồn con người. Hôm nay, Chúa cũng đang mời gọi chúng ta đặt trọn niềm tin nơi Người, giữa những lo âu, bệnh tật hay đổ vỡ của cuộc sống. Khi biết khiêm tốn và tín thác, chúng ta sẽ cảm nhận được sức mạnh chữa lành âm thầm nhưng đầy quyền năng của Chúa.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con một đức tin khiêm nhường và vững mạnh như viên đại đội trưởng năm xưa. Giữa những lo âu và thử thách của cuộc đời, xin giúp chúng con luôn tín thác vào quyền năng và tình thương của Chúa. Xin cho chúng con biết mở lòng đón nhận lời Chúa mỗi ngày, để tâm hồn được chữa lành, gia đình được bình an và đời sống chúng con luôn thuộc trọn về Chúa. Amen.
