Header

Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Bảy Tuần XXXIII Mùa Thường Niên | Lc 20, 27-40 | Phút Cầu Nguyện

Cái chết không phải là dấu chấm hết, nhưng là cửa ngõ bước vào sự sống mới trong Thiên Chúa. Tin vào Người, ta được mời gọi sống công chính, bác ái, và dấn thân cho sự thiện, vì biết rằng mọi việc ta làm sẽ được Thiên Chúa đáp trả trong vinh quang đời đời.

SUY NIỆM LỜI CHÚA
THỨ BẢY TUẦN XXXIII MÙA THƯỜNG NIÊN

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (20,27-40)

27 Khi ấy, có mấy người thuộc nhóm Xa-đốc đến gặp Đức Giê-su. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại. 28 Mấy người ấy hỏi Đức Giê-su: “Thưa Thầy, ông Mô-sê có viết cho chúng ta điều luật này: Nếu anh hay em của người nào chết đi, đã có vợ mà không có con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình. 29 Vậy nhà kia có bảy anh em trai. Người anh cả lấy vợ, nhưng chưa có con thì đã chết. 30 Người thứ hai, 31 rồi người thứ ba đã lấy người vợ goá ấy. Cứ như vậy, bảy anh em đều chết đi mà không để lại đứa con nào. 32 Cuối cùng, người đàn bà ấy cũng chết. 33 Vậy trong ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai, vì cả bảy đều đã lấy nàng làm vợ?”.

34 Đức Giê-su đáp: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, 35 chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng. 36 Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại. 37 Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, thì chính ông Mô-sê cũng đã cho thấy trong đoạn văn nói về bụi gai, khi ông gọi Đức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Áp-ra-ham, Thiên Chúa của tổ phụ I-xa-ác, và Thiên Chúa của tổ phụ Gia-cóp. 38 Mà Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống”.

39 Bấy giờ có mấy người thuộc nhóm kinh sư lên tiếng nói: “Thưa Thầy, Thầy nói hay lắm”. 40 Thế là họ không dám chất vấn Người điều gì nữa.

SUY NIỆM

Câu chuyện mà nhóm Sađốc nêu ra trong Tin mừng hôm nay chỉ là giả tưởng, nhằm biện minh cho quan điểm của họ rằng không có sự sống lại. Theo luật lệ Do Thái, nếu người anh qua đời mà chưa có con, thì người em phải cưới người vợ góa đó để sinh con nối dõi cho anh mình. Trong ví dụ họ đưa ra, cả bảy anh em đều lần lượt cưới cùng một người phụ nữ, nhưng chưa ai có con thì đã chết. Họ hỏi Chúa Giêsu: “Vậy khi sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ của ai trong bảy người?” (Lc 20,33).

Nhân dịp ấy, Chúa Giêsu mặc khải cho con người biết rằng sự sống đời sau không phải là sự tiếp nối của cuộc sống trần gian. Người nói: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng nữa” (Lc 20,34-35). Những ai được phục sinh là con cái Thiên Chúa, sống như các thiên thần, không còn bị ràng buộc bởi không gian, thời gian hay quy luật xác thịt. Chính Chúa Giêsu đã minh chứng điều ấy bằng cuộc khổ nạn và phục sinh của Người. Cái chết không phải là dấu chấm hết, nhưng là cửa ngõ bước vào sự sống mới trong Thiên Chúa. Tin vào Người, ta được mời gọi sống công chính, bác ái, và dấn thân cho sự thiện, vì biết rằng mọi việc ta làm sẽ được Thiên Chúa đáp trả trong vinh quang đời đời.

Hôm nay, Giáo hội kính nhớ thánh nữ Cécilia - trinh nữ tử đạo vào thế kỷ thứ II. Sinh ra trong một gia đình quý tộc Rôma, Cécilia khấn giữ trinh khiết và dâng hiến đời mình cho Thiên Chúa. Khi cha mẹ gả cô cho chàng Valerio, Cécilia đã can đảm nói: “Em đã khấn dâng mình cho Chúa, và Ngài sai thiên thần gìn giữ em. Nếu anh tôn trọng lời khấn ấy, anh sẽ được thấy thiên thần của Ngài.” Lời chứng mạnh mẽ của cô đã cảm hóa Valerio và người em chồng Tiburtiô, đưa họ đến với đức tin. Cả ba cùng hoạt động tông đồ, giúp đỡ các Kitô hữu bị bắt bớ, chôn cất các vị tử đạo và loan báo Tin mừng trong âm thầm.

Khi bị bắt và bị buộc phải dâng hương tế thần, Cécilia đã tuyên xưng: “Các ông không biết rằng chết vào tuổi tôi không phải là đánh mất tuổi trẻ, nhưng là đổi chác để được sống đời đời sao?” Niềm tin kiên vững ấy đã làm nhiều người trở lại. Thánh nữ được Thiên Chúa ban cho đặc ân “nhục thân bất hoại”. Khi mộ phần được mở năm 1599, thi thể của ngài vẫn còn nguyên vẹn như người đang ngủ. Cécilia được tôn kính là bổn mạng của các nhạc sĩ và thánh nhạc - vì suốt đời, cô đã dùng âm nhạc để ca ngợi Thiên Chúa, Đấng là nguồn mạch của mọi vẻ đẹp và hòa điệu.

Lạy Chúa, xin cho con biết say mến Giáo hội và quảng đại dấn thân cho sứ mạng của Chúa. Xin cho lời cầu nguyện và việc làm của con trở nên như làn hương trầm dâng lên trước tòa Chúa, được Ngài thương đón nhận và chúc phúc. Amen.


CHIA SẺ BÀI VIẾT