Header

Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Hai Sau Chúa Nhật Tuần IV Mùa Chay | Ga 4, 43-54 | Phút Cầu Nguyện

Đức tin là ân huệ vượt trên mọi phép lạ hay sự trợ giúp nhất thời, vì nhờ đó, con người được giải thoát khỏi cái nhìn hạn hẹp của mình để mở lòng đón nhận sự khôn ngoan của Thiên Chúa, điều vượt xa mọi toan tính và hiểu biết của phận người.
SUY NIỆM LỜI CHÚA
THỨ HAI SAU CHÚA NHẬT TUẦN IV MÙA CHAY

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan (4,43-54)

43 Sau hai ngày, Đức Giê-su bỏ nơi đó đi Ga-li-lê. 44 Chính Người đã quả quyết: ngôn sứ không được tôn trọng tại quê hương mình. 45 Khi Người đến Ga-li-lê, dân chúng trong miền đón tiếp Người, vì đã được chứng kiến tất cả những gì Người làm tại Giê-ru-sa-lem trong dịp lễ, bởi lẽ chính họ cũng đã đi dự lễ. 46 Vậy Đức Giê-su trở lại Ca-na miền Ga-li-lê, là nơi Người đã làm cho nước hoá thành rượu. Bấy giờ có một sĩ quan cận vệ của nhà vua có đứa con trai đang bị bệnh tại Ca-phác-na-um.47 Khi nghe tin Đức Giê-su từ Giu-đê đến Ga-li-lê, ông tới gặp và xin Người xuống chữa con ông vì nó sắp chết. 48 Đức Giê-su nói với ông: “Các ông mà không thấy dấu lạ điềm thiêng thì các ông sẽ chẳng tin đâu!”. 49 Viên sĩ quan nói: “Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!” 50 Đức Giê-su bảo: “Ông cứ về đi, con ông sống”. Ông tin vào lời Đức Giê-su nói với mình, và ra về. 51 Ông còn đang đi xuống, thì gia nhân đã đón gặp và nói là con ông sống rồi. 52 Ông hỏi họ con ông đã bắt đầu khá hơn vào giờ nào. Họ đáp: “Hôm qua, vào lúc một giờ trưa thì cậu hết sốt”. 53 Người cha nhận ra là vào đúng giờ đó, Đức Giê-su đã nói với mình: “Con ông sống”, nên ông và cả nhà đều tin.54 Đó là dấu lạ thứ hai Đức Giê-su đã làm, khi Người từ miền Giu-đê đến miền Ga-li-lê.

SUY NIỆM

Tin mừng hôm nay thuật lại việc một viên sĩ quan cận vệ của nhà vua đã vượt quãng đường từ Caphácnaum đến Cana để nài xin Chúa Giêsu chữa lành cho người con trai đang hấp hối. Cuộc hành trình ấy là dấu chỉ đầu tiên của đức tin: ông tin vào quyền năng của Người, dù chưa thấy phép lạ nào xảy ra.

Ban đầu, ông xin Chúa Giêsu đích thân xuống nhà mình. Nhưng khi nghe Người nói: “Ông cứ về đi, con ông sống” (Ga 4,50), ông đã tin vào lời ấy và ra về. Đức tin của viên sĩ quan đạt tới một bước trưởng thành sâu xa: ông không còn đòi hỏi sự hiện diện hữu hình của Chúa Giêsu, nhưng hoàn toàn phó thác vào lời Người. Khi biết con trai mình được khỏi bệnh đúng vào giờ Chúa Giêsu đã nói, ông càng xác tín hơn, và đức tin ấy lan tỏa đến cả gia đình: “Người cha nhận ra là đúng vào giờ đó, Đức Giêsu đã nói với mình: ‘Con ông sống’, nên ông và cả nhà đều tin” (Ga 4,53). Đức tin chân thành, một khi đã bén rễ, luôn mang sức sống và khả năng sinh hoa trái nơi những người chung quanh.

Dù đã làm nhiều phép lạ, Chúa Giêsu vẫn không ngừng mời gọi con người vượt qua thứ đức tin chỉ dựa vào những dấu lạ thấy được. Người mong muốn một đức tin đặt nền tảng trên lời của Người. Món quà lớn nhất viên sĩ quan nhận được không chỉ là sự chữa lành thể lý cho con trai, mà là chính đức tin cho ông và gia đình. Đức tin là ân huệ vượt trên mọi phép lạ hay sự trợ giúp nhất thời, vì nhờ đó, con người được giải thoát khỏi cái nhìn hạn hẹp của mình để mở lòng đón nhận sự khôn ngoan của Thiên Chúa, điều vượt xa mọi toan tính và hiểu biết của phận người.

Lạy Chúa, xin ban cho con một đức tin sâu xa, để con biết tín thác nơi Chúa hơn cả chính mình. Xin cho con thờ phượng và yêu mến Chúa không vì những ân huệ con nhận được, nhưng vì chính Chúa là Đấng khôn ngoan và giàu lòng thương xót. Xin giúp con luôn biết phó thác trọn vẹn: dù trong đau khổ hay được chữa lành, con vẫn một lòng tin tưởng nơi Chúa. Amen.

CHIA SẺ BÀI VIẾT