
Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Hai Tuần IX Mùa Thường Niên - THÁNH JUSTINO, tử đạo - Lễ nhớ | Mc 12,1-12 | Phút Cầu Nguyện
THỨ HAI TUẦN IX MÙA THƯỜNG NIÊN
THÁNH JUSTINO, tử đạo - Lễ nhớ
Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Marcô (12,1-12)
1 Khi ấy, Đức Giê-su bắt đầu dùng dụ ngôn mà nói với các thượng tế, kinh sư và kỳ mục. Người nói: “Có người kia trồng được một vườn nho; ông rào giậu chung quanh, đào bồn đạp nho và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa. 2 Đến mùa, ông sai một đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi vườn nho mà họ phải nộp. 3 Nhưng họ bắt người đầy tớ, đánh đập và đuổi về tay không. 4 Ông lại sai một đầy tớ khác đến với họ. Họ đánh vào đầu anh ta và hạ nhục. 5 Ông sai một người khác nữa, họ cũng giết luôn. Rồi ông lại sai nhiều người khác: kẻ thì họ đánh, người thì họ giết. 6 Ông chỉ còn một người nữa là người con yêu dấu: người này là người cuối cùng ông sai đến gặp họ; ông nói: ‘Chúng sẽ nể con ta’. 7 Nhưng bọn tá điền ấy bảo nhau: ‘Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi, và gia tài sẽ về tay ta’. 8 Thế là họ bắt cậu, giết chết rồi quăng ra bên ngoài vườn nho. 9 Vậy ông chủ vườn nho sẽ làm gì? Ông sẽ đến tiêu diệt các tá điền, rồi giao vườn nho cho người khác. 10 Các ông chưa đọc câu Kinh Thánh này sao? Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. 11 Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta!”.
12 Họ tìm cách bắt Đức Giê-su, nhưng lại sợ dân chúng; quả vậy, họ thừa hiểu Người đã nhắm vào họ mà kể dụ ngôn ấy. Thế là họ để Người lại đó mà đi.
SUY NIỆM
Chúa Giêsu thường dùng dụ ngôn để giảng dạy dân chúng, vì đó là những câu chuyện gần gũi, dễ nhớ và dễ đi vào lòng người. Qua những hình ảnh quen thuộc, Người dẫn người nghe đến những chân lý sâu xa về Nước Thiên Chúa.
Trong Tin mừng hôm nay, dụ ngôn những tá điền vườn nho mang một ý nghĩa rất rõ ràng. Chúa Giêsu muốn nói đến sự bất trung của những người lãnh đạo Israel trước tình yêu và sự nhẫn nại của Thiên Chúa. Thánh sử Máccô cho biết: “Họ tìm cách bắt Đức Giêsu, vì biết Người nói dụ ngôn ấy ám chỉ họ” (Mc 12,12).
Qua dụ ngôn, Chúa Giêsu cho thấy Thiên Chúa là Đấng quảng đại và giàu lòng yêu thương. Ngài trao vườn nho cho các tá điền chăm sóc và chỉ mong họ sinh hoa lợi đúng mùa. Thế nhưng, những tá điền ấy lại tham lam và tàn nhẫn: họ đánh đập các đầy tớ được sai đến, rồi cuối cùng còn giết cả người con duy nhất của ông chủ.
Dụ ngôn nhắc lại cả một lịch sử bất trung của dân Israel. Vườn nho là dân riêng của Thiên Chúa; các tá điền là những người lãnh đạo Do Thái; các đầy tớ là các ngôn sứ; còn người con thừa tự chính là Đức Kitô. Qua đó, Chúa Giêsu mặc khải tình yêu vô bờ của Thiên Chúa: Ngài không ngừng yêu thương và kiên nhẫn, đến mức trao ban chính Con Một để cứu độ nhân loại.
Đọc lại dụ ngôn này, chúng ta không chỉ nhìn thấy sự phản bội của người xưa mà còn nhận ra sự yếu đuối và bất trung nơi chính mình. Dẫu vậy, Thiên Chúa vẫn luôn đại lượng và nhân từ, vẫn kiên nhẫn chờ đợi con người quay trở về với Ngài.
Lời nguyện: Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa vì đã cho chúng con nhận ra lòng thương xót vô biên của Chúa Cha qua Đức Giêsu Kitô. Giữa những yếu đuối và bất trung của đời mình, chúng con vẫn được Chúa yêu thương và kiên nhẫn đợi chờ. Xin giúp chúng con biết sống tâm tình biết ơn, chân thành sám hối mỗi ngày và sinh những hoa trái tốt đẹp xứng với tình yêu Chúa dành cho chúng con. Amen.
