
Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Sáu Tuần II Mùa Phục Sinh | Ga 6,1-15 | Phút Cầu Nguyện
THỨ SÁU TUẦN II MÙA PHỤC SINH
Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan (6,1-15)
1 Khi ấy, Đức Giê-su sang bên kia Biển Hồ Ga-li-lê, cũng gọi là Biển Hồ Ti-bê-ri-a. 2 Có đông đảo dân chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người đã làm cho những kẻ đau ốm. 3 Đức Giê-su lên núi và ngồi đó với các môn đệ. 4 Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt qua là đại lễ của người Do-thái.
5 Ngước mắt lên, Đức Giê-su nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Người hỏi ông Phi-líp-phê: “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?”. 6 Người nói thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi. 7 Ông Phi-líp-phê đáp: “Thưa, có mua đến hai trăm quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút”. 8 Một trong các môn đệ, là ông An-rê, anh ông Si-môn Phê-rô, thưa với Người: 9 Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu!”. 10 Đức Giê-su nói: “Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi”. Chỗ ấy có nhiều cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. 11 Vậy, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý. 12 Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: “Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi”. 13 Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng. 14 Dân chúng thấy dấu lạ Đức Giê-su làm thì nói: “Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!”. 15 Nhưng Đức Giê-su biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.
Suy niệm:
Tin mừng hôm nay thuật lại phép lạ hóa bánh ra nhiều, khởi đi từ một cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và các môn đệ. Người hỏi ông Philipphê: “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?” (Ga 6,5). Câu hỏi ấy không phải vì Người thiếu hiểu biết, nhưng là để thử thách đức tin của các ông, vì “Người đã biết mình sắp làm gì rồi” (Ga 6,6).
Đứng trước nhu cầu của đám đông, Philipphê trả lời theo tính toán của con người: “Có mua đến hai trăm quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút” (Ga 6,7). Đó là cái nhìn hợp lý nhưng giới hạn. Trong khi đó, ông Anrê lại nêu lên một khả năng rất nhỏ bé: “Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá” (Ga 6,9). Dù còn do dự, lời gợi ý ấy vẫn chứa đựng một tia hy vọng của đức tin.
Chính từ sự nhỏ bé ấy, Chúa Giêsu đã thực hiện phép lạ. Điều đó cho thấy Người không cần đến những gì lớn lao, nhưng mong đợi nơi con người một sự tín thác, dù rất đơn sơ. Năm chiếc bánh và hai con cá tự chúng không thể nuôi sống đám đông, nhưng khi được trao vào tay Chúa, chúng trở thành nguồn dư dật.
Phép lạ này có thể được hiểu trên hai bình diện. Trước hết, theo nghĩa cụ thể, Chúa Giêsu thực sự nuôi sống dân chúng, cho thấy Ngài quan tâm đến cả nhu cầu vật chất của con người. Trong cuộc sống, mỗi người vẫn được mời gọi làm việc và chu toàn bổn phận, nhưng đồng thời biết cậy dựa vào sự quan phòng của Thiên Chúa, Đấng luôn chăm sóc và ban đủ những gì cần thiết.
Ở bình diện thiêng liêng, phép lạ này còn nói lên quyền năng biến đổi của ân sủng. Những gì giới hạn, bất lực hay bế tắc trong đời sống con người vẫn có thể trở nên khởi điểm cho điều kỳ diệu, nếu được đặt vào tay Chúa với lòng tin tưởng. Không có hoàn cảnh nào nằm ngoài quyền năng của Ngài.
Tin mừng hôm nay vì thế mời gọi chúng ta nhìn lại chính mình. Nhiều khi, trước những khó khăn của cuộc sống, ta dễ dừng lại ở những tính toán và lo lắng, mà quên rằng Thiên Chúa có thể làm nên điều vượt quá khả năng của con người. Điều Chúa chờ đợi không phải là sự hoàn hảo, nhưng là tấm lòng sẵn sàng dâng lên những gì mình có, dù nhỏ bé.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, chúng con dâng lên Ngài những gì nhỏ bé và giới hạn của đời mình; xin cho chúng con biết tín thác vào quyền năng và tình thương của Chúa trong mọi
hoàn cảnh, để những gì tưởng chừng bất lực được biến đổi thành ân sủng dồi dào, và đời sống chúng con trở nên chứng tá cho sự quan phòng của Thiên Chúa. Amen
