
TRỞ NÊN GIÀU CÓ HƠN - Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Bảy Sau Chúa Nhật Tuần XXI Mùa Thường niên | Mt 25, 14-30 | Lm Gioan Lê Quang Tuyến
TRỞ NÊN GIÀU CÓ HƠN - SUY NIỆM LỜI CHÚA | THỨ BẢY SAU CHÚA NHẬT TUẦN XXI MÙA THƯỜNG NIÊN | MT 25, 14-30 | LM GIOAN LÊ QUANG TUYẾN
Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 1, 26-31
"Thiên Chúa đã chọn những điều hèn hạ đối với thế gian".
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, anh em hãy xem ơn kêu gọi của anh em: vì không có mấy người khôn ngoan theo xác thịt, không có mấy người quyền thế, không có mấy người sang trọng. Nhưng điều mà thế gian cho là điên dại, thì Thiên Chúa đã chọn để làm cho những người khôn ngoan phải xấu hổ; điều mà thế gian cho là yếu hèn, thì Thiên Chúa đã chọn để làm cho những gì là mạnh mẽ phải hổ ngươi. Thiên Chúa đã chọn những điều hèn hạ đối với thế gian, những điều bị khinh chê, những điều không không, để phá huỷ những điều hiện hữu, hầu mọi xác thịt không thể vinh danh trước mặt Người. Chính do Người mà anh em ở trong Chúa Giêsu Kitô, Ðấng do Thiên Chúa, đã trở nên sự khôn ngoan, sự công chính, sự thánh hoá và sự cứu rỗi cho chúng ta, ngõ hầu, như đã chép: "Ai khoe khoang, thì hãy khoe khoang trong Chúa".
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 32, 12-13. 18-19. 20-21
Ðáp: Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình (c. 12b).
Xướng: 1) Phúc thay quốc gia mà Chúa là Chúa tể, dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình. Tự trời cao Chúa nhìn xuống, Người xem thấy hết thảy con cái người ta. - Ðáp.
2) Kìa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Người; nhìn xem những ai cậy trông ân sủng của Người, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết, và nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn. - Ðáp.
3) Linh hồn chúng tôi mong đợi Chúa, chính Người là Ðấng phù trợ và che chở chúng tôi. Bởi vậy, lòng chúng tôi hân hoan trong Chúa, chúng tôi tin cậy ở thánh danh Người. - Ðáp.
Alleluia: 2 Tx 2, 14
Alleluia, alleluia! - Thiên Chúa đã dùng Tin Mừng mà kêu gọi chúng ta, để chúng ta được chiếm lấy vinh quang của Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 25, 14-30
"Vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: "Có một người kia sắp đi xa, liền gọi các đầy tớ đến mà giao phó tài sản của ông. Ông trao cho người này năm nén bạc, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tùy theo khả năng mỗi người, đoạn ông ra đi. Người lãnh năm nén bạc, ra đi và dùng tiền ấy buôn bán làm lợi được năm nén khác. Cũng vậy, người lãnh hai nén cũng làm lợi ra hai nén khác. Còn người lãnh một nén, thì đi đào lỗ chôn giấu tiền của chủ mình. Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ trở về và đòi họ tính sổ. Vậy người lãnh năm nén bạc đến, mang theo năm nén khác mà nói rằng: "Thưa ông, ông đã trao cho tôi năm nén bạc, đây tôi làm lợi được năm nén khác". Ông chủ bảo người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi". Người đã lãnh hai nén bạc cũng đến và nói: "Thưa ông, ông đã trao cho tôi hai nén bạc, đây tôi đã làm lợi được hai nén khác". Ông chủ bảo người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi".
"Còn người lãnh một nén bạc đến và nói: "Thưa ông, tôi biết ông là người keo kiệt, gặt chỗ không gieo và thu nơi không phát, nên tôi khiếp sợ đi chôn giấu nén bạc của ông dưới đất. Ðây của ông, xin trả lại ông". Ông chủ trả lời người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ hư thân và biếng nhác, ngươi đã biết ta gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát: vậy lẽ ra ngươi phải giao bạc của ta cho người đổi tiền, và khi ta trở về, ta sẽ thu cả vốn lẫn lời. Bởi thế, các ngươi hãy lấy nén bạc lại mà trao cho người có mười nén. Vì người có sẽ cho thêm và sẽ được dư dật, còn kẻ chẳng có, thì vật gì coi như của nó, cũng lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng, các ngươi hãy ném nó ra ngoài vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc, nghiến răng".
Ðó là lời Chúa.
Suy Niệm:
TRỞ NÊN GIÀU CÓ HƠN
“Bởi thế, các ngươi hãy lấy nén bạc lại mà trao cho người có mười nén. Vì người có sẽ cho thêm và sẽ được dư dật, còn kẻ chẳng có, thì vật gì coi như của nó, cũng lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng, các ngươi hãy ném nó ra ngoài vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc, nghiến răng.” (Mt 25,28-30)
Hôm nay, chúng ta nghe dụ ngôn về các nén bạc. Người đàn ông, tượng trưng cho Chúa Kitô, đi xa và giao phó tài sản của mình cho các đầy tớ. Sau khi về trời, Chúa đã ban ân sủng và ơn huệ của Ngài cho mỗi người chúng ta, "mỗi người tùy theo khả năng của mình." "Khả năng" của chúng ta không chỉ đề cập đến tài năng bẩm sinh mà còn đến sự cởi mở của chúng ta đối với ân sủng của Chúa và sự sẵn lòng đáp lại cách quảng đại.
Người được giao năm nén bạc đã dùng chúng để làm việc và kiếm thêm được năm nén nữa. Người được giao hai nén cũng vậy. Nhưng người chỉ nhận được một nén lại không hành động. Thay vì đầu tư hoặc sử dụng những gì mình được giao, anh ta chôn nó xuống đất rồi trả lại khi chủ nhân trở về. Tại sao? "Vì sợ hãi," bởi vì anh ta biết chủ nhân của mình là "một người khắt khe." Nỗi sợ hãi đã làm tê liệt anh ta, dẫn đến sự bất động hoàn toàn, mặc dù thực tế là anh ta đã nhận được một món quà tương đương với hai mươi năm làm việc.
Dụ ngôn này đóng vai trò như một sự tự vấn lương tâm mạnh mẽ. Trước hết, hãy xem xét người đầy tớ chỉ được giao phó một nén. Ít nhất, đó là điều mà Chúa đã làm cho mỗi chúng ta. Bằng cách giao phó cho chúng ta ân sủng của Ngài, chính sự sống của Ngài trong chúng ta. Ngài đã ban cho chúng ta nhiều hơn tiền lương của hai mươi năm. Ngài đã ban cho chúng ta những gì chúng ta cần để làm những việc phi thường vì vinh quang của Ngài và vì lợi ích của các linh hồn. Tuy nhiên, thật dễ dàng để trở nên sợ hãi, do dự hoặc thờ ơ, và chôn vùi ân sủng đó bằng cách không hành động gì hết.
Nói một cách thực tế, việc chôn vùi lượng ân sủng này, giá trị của một nén bạc, cũng giống như việc lãnh nhận các Bí tích, nghe Lời Chúa, có cơ hội cầu nguyện và phục vụ mỗi ngày, nhưng lại chọn cách sống thụ động về mặt tâm linh. Đó là chọn sự thoải mái hơn là lòng can đảm, sự an toàn hơn là sự hy sinh, và sự tự bảo vệ hơn là tình yêu thương quảng đại. Cuối cùng, chúng ta có nguy cơ đứng trước mặt Chúa với hai bàn tay trắng, không đáp lại những món quà mà Ngài đã ban tặng cách rộng rãi.
Hôm nay, hãy suy gẫm về "người đầy tớ vô dụng" và người được giao phó năm nén bạc, người đã làm sinh lợi món quà của mình gấp đôi và thậm chí nhận được thêm một nén nữa, khiến gia sản của anh ta tương đương với khoảng 220 năm tiền lương! Chúng ta thích người đầy tớ nào hơn? Chúng ta có siêng năng cộng tác với ân sủng, vượt qua nỗi sợ hãi và sự tự mãn, hay chúng ta để nỗi sợ hãi và sự lười biếng làm cho ân sủng của Chúa vuột mất? Cuối cùng, một người đầy tớ bị đuổi nơi bóng tối, nơi có "tiếng than khóc và nghiến răng", và người kia trở nên giàu có vượt quá sức tưởng tượng. Hãy chọn sự giàu có bằng cách chọn phương tiện để đạt được mục tiêu đó: nỗ lực không ngừng nghỉ, lòng tin tưởng mạnh mẽ, sự hy sinh hằng ngày và lòng trung thành kiên định với ý muốn của Chúa.
Lạy Chúa, Chúa đã giao phó cho con quá nhiều điều. Xin ban cho con lòng can đảm để hành động theo những ân huệ của Chúa, để sự hợp tác của con mang lại sự giàu có dồi dào về mặt tâm linh, cả cho bản thân con và cho người khác. Lạy Chúa Giêsu, con tín thác nơi Chúa.
