Header

VÂNG PHỤC, CÁNH CỬA DẪN ĐẾN TÌNH YÊU - Suy Niệm Lời Chúa |Thứ Hai Tuần V Mùa Phục Sinh| Ga 14, 21-26 | Lm Gioan Lê Quang Tuyến

Hôm nay, hãy suy gẫm về lời mời gọi rõ ràng của Chúa Giêsu về việc yêu mến Chúa thông qua sự vâng phục ý muốn của Chúa. Bởi vì tình yêu của Chúa dành cho chúng ta là hoàn hảo, các điều răn của Chúa luôn luôn vì lợi ích của chúng ta...
SUY NIỆM LỜI CHÚA
THỨ HAI TUẦN V MÙA PHỤC SINH

Bài Ðọc I: Cv 14, 5-17

"Chúng tôi rao giảng cho các người bỏ các thần này mà trở về với Thiên Chúa hằng sống".

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, tại Icônia có phong trào người dân ngoại và người Do-thái cùng các thủ lãnh của họ định ngược đãi và ném đá Phaolô và Barnaba. Biết thế, hai ngài trốn sang các thành thuộc Lycaonia là Lystra, Ðerbê và khắp vùng phụ cận, và rao giảng Tin Mừng ở đó.

Lúc ấy tại Lystra có người bại chân từ lòng mẹ, anh chỉ ngồi và không hề đi được. Anh nghe Phaolô giảng dạy. Phaolô chăm chú nhìn anh, thấy anh có lòng tin để được cứu chữa, nên nói lớn tiếng rằng: "Hãy chỗi dậy và đứng thẳng chân lên". Anh liền nhảy lên và bước đi. Dân chúng thấy việc Phaolô làm, thì la to bằng tiếng Lycaonia rằng: "Các vị thần mặc lớp người phàm đã xuống với chúng ta". Họ gọi Barnaba là thần Giupitê và Phaolô là thần Mercuriô, vì chính ngài giảng. Thầy sãi thần Giupitê ở ngoại thành, mang bò và vòng hoa đến trước cửa: ông toan hợp cùng dân tế thần.

Nghe tin ấy, các tông đồ Barnaba và Phaolô liền xé áo mình ra, xông vào đám dân chúng mà la lên rằng: "Hỡi các ngươi, các ngươi làm gì thế? Chúng tôi cũng là loài hay chết, là người như các ngươi, là những kẻ rao giảng cho các người bỏ các thần này mà trở về với Thiên Chúa hằng sống, Ðấng tạo thành trời đất, biển cả và mọi vật trong đó. Trong các thế hệ trước đây, Người đã để mặc cho mọi dân tộc đi theo đường lối riêng mình; dầu vậy, Người không hề để thiếu sót những dấu chứng về Người, Người ban phát muôn ơn lành, cho mưa từ trời xuống cho các ngươi và mùa màng hoa trái, cho các ngươi được no lòng phỉ dạ". Dầu nói thế, các ngài cũng phải vất vả lắm mới ngăn cản được dân chúng khỏi tế các ngài.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 113B, 1-2. 3-4. 15-16

Ðáp: Lạy Chúa, không phải cho chúng con, nhưng xin cho danh Ngài rạng sáng (c. 1).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Không phải cho chúng con, lạy Chúa, không phải cho chúng con, nhưng xin cho danh Ngài rạng sáng, vì đức từ bi, vì lòng trung tín của Ngài. Tại sao Chúa để chư dân người ta nói: "Thiên Chúa của bọn này ở đâu?" - Ðáp.

2) Thiên Chúa chúng tôi ngự trên trời, phàm điều chi Ngài ưng ý, Ngài đã thực thi. Thần tượng của họ bằng bạc với vàng, đó là sự vật do tay loài người tác tạo. - Ðáp.

3) Anh em đã được Chúa ban phúc lành, Chúa là Ðấng đã tạo thành trời đất. Trời là trời của Chúa, còn đất thì Chúa đã tặng con cái loài người. - Ðáp.

 

Alleluia: Cl 3, 1

Alleluia, alleluia! - Nếu anh em sống lại làm một với Ðức Kitô, thì anh em hãy tìm kiếm những sự cao siêu trên trời, nơi Ðức Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa. - Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 14, 21-26

"Ðấng Phù Trợ mà Cha sẽ sai đến, Người sẽ dạy các con mọi điều".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Ai nghe các giới răn Thầy truyền và tuân giữ, người ấy là kẻ yêu mến Thầy, và ai yêu mến Thầy, sẽ được Cha Thầy yêu mến, và Thầy cũng yêu mến và tỏ mình ra cho người ấy".

Ông Giuđa, không phải Giuđa Iscariô, thưa Người rằng: "Lạy Thầy, tại sao Thầy sẽ tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ cho thế gian?" Chúa Giêsu trả lời: "Ai yêu mến Thầy, sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. Kẻ không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Lời mà các con nghe, không phải là của Thầy, nhưng là của Cha, Ðấng đã sai Thầy. Thầy đã nói với các con những điều này khi còn ở với các con. Nhưng Ðấng Phù Trợ, là Thánh Thần, mà Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, chính Người sẽ dạy các con mọi điều và sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con".

Ðó là lời Chúa.

 

Suy Niệm:

VÂNG PHỤC, CÁNH CỬA DẪN ĐẾN TÌNH YÊU

Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Ai nghe các giới răn Thầy truyền và tuân giữ, người ấy là kẻ yêu mến Thầy, và ai yêu mến Thầy, sẽ được Cha Thầy yêu mến, và Thầy cũng yêu mến và tỏ mình ra cho người ấy". (Ga 14, 21)

Hầu hết mọi người sẽ không nghĩ “tình yêu” là sự vâng phục các điều răn. Tuy nhiên, đó chính là cách Chúa Giêsu định nghĩa nó. Để hiểu được sự chân thực trong lời dạy của Ngài, trước hết chúng ta phải xem xét bản chất của tình yêu.

Thánh Tôma Aquinô định nghĩa tình yêu vừa là một cảm xúc vừa là một hành động. Là một cảm xúc, nó là một phần của bản chất con người và là phản ứng đầu tiên của dục vọng đối với một điều tốt đẹp được nhận thức là đáng mong muốn. Tình yêu tự nhiên này hướng đến những điều tốt đẹp được cảm nhận thông qua các giác quan, chẳng hạn như thức ăn, con người hoặc các hoạt động thú vị. Vì tình yêu như một cảm xúc liên quan đến dục vọng giác quan và gắn liền với những điều tốt đẹp vật chất hoặc hữu hình, nên nó đóng một vai trò thiết yếu trong kinh nghiệm của con người. Tuy nhiên, điều quan trọng cần lưu ý là chỉ vì một điều tốt được coi là đáng mong muốn không có nghĩa là nó thực sự tốt cho chúng ta hoặc phù hợp với ý muốn hoàn hảo của Chúa.

Tình yêu mà Chúa Giêsu nói đến trong Tin mừng hôm nay vượt xa tình yêu tự nhiên. Mặc dù khi được hoàn thiện, nó bao gồm cả ham muốn và cảm xúc, nhưng cuối cùng nó là lòng bác ái, một tình yêu siêu nhiên, thiêng liêng tuôn chảy từ sự kết hợp của chúng ta với Chúa. Lòng bác ái, được thấm nhuần bởi ân sủng, nâng tình yêu lên một hành động cao hơn, mang tính lý trí của ý chí, tìm kiếm điều tốt cho người khác, vì lợi ích của người khác và tuân giữ các giới răn của Chúa như một biểu hiện của tình yêu đó.

Đôi khi tình yêu thương thuần khiết của lòng bác ái gây đau đớn ở mức độ tự nhiên. Những đòi hỏi của lòng bác ái thường thôi thúc chúng ta hành động trái ngược với những mong muốn tức thời và thôi thúc chúng ta yêu thương ngay cả khi chúng ta không cảm thấy muốn yêu thương. Trước đó trong chương 14 của Tin mừng Gioan, Chúa Giêsu đã diễn đạt lý tưởng về lòng bác ái rõ ràng hơn: "Nếu các con yêu mến Thầy, các con sẽ giữ các điều răn của Thầy" (Ga 14,15). Cốt lõi của lòng bác ái đối với Chúa là sự vâng phục. Sự vâng phục này bao gồm một quá trình ba bước.

Thứ nhất, bằng trí óc của mình, chúng ta phải hiểu ý muốn của Chúa, tin tưởng vào đó và chấp nhận nó như là điều tốt đẹp nhất, ngay cả khi những ham muốn lệch lạc của chúng ta ban đầu chống lại ý muốn của Chúa. Một khi trí óc của chúng ta nhận thức rõ ràng và hiểu được điều tốt đẹp nhất mà chúng ta được kêu gọi, thì ý chí của chúng ta phải lựa chọn tuân theo chúng. Khi những ham muốn lệch lạc của chúng ta can thiệp, chúng ta phải dựa vào ân sủng để củng cố quyết tâm và giúp chúng ta lựa chọn điều thiện cao hơn.

Khi quá trình này trở thành thói quen, và tâm trí và ý chí của chúng ta thường xuyên hướng về ý muốn của Chúa, ngay cả cảm xúc và ham muốn của chúng ta cũng bắt đầu tuân theo. Chúng ta vui thích trong các điều răn của Chúa, tìm thấy sự tươi mới và trọn vẹn trong đó. Niềm vui thiêng liêng này vượt xa sự thỏa mãn về mặt cảm xúc. Điều này là bởi vì chỉ có ý muốn của Chúa, được thể hiện qua các điều răn, mới có thể làm cho chúng ta trọn vẹn và giúp chúng ta trở thành con người mà chúng ta được tạo dựng nên. Mặc dù hành trình thường đầy thử thách, nhưng chúng ta trải nghiệm niềm vui biết bao khi chúng ta vui thích trong ý muốn của Chúa qua ân sủng!

Hôm nay, hãy suy gẫm về lời mời gọi rõ ràng của Chúa Giêsu về việc yêu mến Chúa thông qua sự vâng phục ý muốn của Chúa. Bởi vì tình yêu của Chúa dành cho chúng ta là hoàn hảo, các điều răn của Chúa luôn luôn vì lợi ích của chúng ta. Đôi khi chúng ta giống như những đứa trẻ với những cảm xúc và ham muốn thất thường cần sự hướng dẫn nhẹ nhàng của một người cha mẹ yêu thương. Đừng coi các điều răn của Chúa là gánh nặng; điều ngược lại mới đúng. Các điều răn của Chúa giải phóng chúng ta để yêu thương thông qua lòng bác ái và trải nghiệm cả niềm vui thiêng liêng và cảm xúc trong quá trình đó. Khi chúng ta yêu Chúa Giêsu bằng tình yêu cao cả nhất này, chúng ta sẽ được ban tặng mối quan hệ với Chúa và Chúa Cha, Đấng sẽ tỏ mình ra cho chúng ta, thỏa mãn mọi ước muốn của chúng ta.

Lạy Chúa, các điều răn của Chúa là hoàn hảo và hướng dẫn con đến điều tốt đẹp nhất có thể đạt được. Xin cho con đừng bao giờ coi các điều răn của Chúa là gánh nặng, nhưng xin cho con có sự khôn ngoan cần thiết để hiểu rằng các điều răn là vì lợi ích của con, vì vinh quang của Chúa và vì lợi ích của muôn người. Lạy Chúa Giêsu, con Tín thác nơi Chúa.

 

CHIA SẺ BÀI VIẾT